NHẬT KÝ TIỂU ĐỘI 3 - Ngày thứ 4...: 23h15 phút ngày 18/1/2012....
Ngày với nhiều cảm xúc…
Ngày chị la các em …
Ngày chị cười cùng các em một cách vô tư…
Ngày ta lặng im để lắng nghe nhau …
Ngày của sự thật lên tiếng…
Ngày động cũng như lặng…
Chị nhìn mỗi đứa em của chị mà cách đây 4 ngày chị còn chẳng biết mặt thế mà giờ đây nó dường như quá đỗi gần gũi. Nhớ lúc xếp hàng, nhớ lúc cùng đi giặt đồ. Nhớ lúc cùng chơi, cùng ăn, cùng đi hành quân…
4 ngày đối với các em là ngắn hay dài. Đối với chị thì nó dài lắm…Dài vì những trăn trở, lo lắng… Ở nhà c cũng như các em,cũng được ba mẹ lo lắng, cũng được ba mẹ chăm sóc. Thế mà giờ đây c phải một mình chăm sóc cho 15 em nhỏ. Như bà mẹ trẻ luống ca luống cuống …Lúc đó c mới cảm nhận được…Mình thật có lỗi với mẹ…
Chỉ có 4 ngày mà chị đã phải trăn trở, lo lắng thì không biết với từng ấy khoảng thời gian ba mẹ chúng ta còn biết bao là thứ mà có bao giờ ba mẹ than phiền…
Trong đêm im lặng của cái gọi là sự thật. Chị nhìn từng em, từng em một mà cám thẩy có lỗi…
Ngọc Hoàng cậu bé hay cười nhưng nụ cười luôn che dấu nỗi đau. Mắt em buồn lắm nhưng lúc nào cũng cố cười thật tươi…
Nghĩa người anh lớn, người cũng mang trong mình một nỗi buồn giấu kín. Em luôn cố gắng tỏ ra vững chải để làm chỗ dựa cho người khác. Nhưng ít có ai biết em cũng đang cần chỗ dựa cho chính mình…
Tâm cậu bé luôn chơi với chiếc máy ảnh, luôn lơ đãng nhưng em lại mang cho mình một trái tim nhạy cảm luôn nhìn thấy cái đẹp, cái tốt của những người xung quanh…
Và nhiều, nhiều lắm những tính cách…
Những nỗi buồn riêng, những cái đau mà các em luôn dấu cho riêng mình…
Chỉ 4 ngày c cứ loay hoay mà chẳng biết làm sao giúp các em chữa lành những vết thương đó…và làm sao các em biết mình nên làm gì…vì ngay cả chính c đây cũng chẳng phải là người hoàn mỹ…
Nhưng chúng ta đã có 4 ngày bên nhau, 4 ngày để đủ nhận biết mình nên làm gì để thay đổi…
Đêm nay nhìn các em chị thấy mình thật nhỏ bé …
Cám ơn nhé những đứa em của chị…
Ngày mai c sẽ xa các em , xa từng đứa nhóc hay quậy phá, xa những cô bé hay khóc, xa những chàng trai luôn mạnh mẽ …
Đường con dài lắm các em à, 4 hay 5 ngày chỉ là một con số nhỏ để các em “lặng” để nhìn, để sau đó đứng lên và bước tiếp trong tình thương của gia đình…
Ai rồi cũng sẽ “lớn” nhưng chọn cách “lớn” như thế nào là ở các em?
Nhưng các em luôn nhớ nhé…Gia đình luôn là chốn cho ta quay về…
Thương các em…
Ngày sự thật của những người anh hùng….
Chị Phương Linh