NHẬT KÝ TIỂU ĐỘI 1 – Ngày thứ 4..: Ngày 18/1/2012…
Như vậy là chúng ta cũng đi hết một chặng đường, chỉ còn ngày mai là đã phải chia tay!! Những ngày vừa qua, các chiến sĩ của chị đã rất cố gắng phấn đấu học tập và rèn luyện. Sáng nay, sau khi đi thăm và tặng quà cho các trẻ mồ côi trong chùa, thì cả đại đội mình đã đến với một phần mà tất cả các em đều rất là hào hứng: “Tiểu đội anh hùng”. Có thể nói hôm nay là ngày các em thể hiện bản lĩnh tốt nhất của một người chiến sĩ trong những ngày vừa qua, là ngày các em biết hi sinh bản thân mình vì đồng đội. Để có thể vượt qua được bức từơng 4 mét bằng sợi dây thừng, vượt cạn, tư thế chiến trường và vượt vật cản,… Các em đã không ngần ngại là người đi trước, là người xung phong tìm đường đi mới “Cố lên em ơi!! Em làm tốt lắm! tiếp tục đi em!” Đó là những lời động viên của các thành viên trong đội dành cho nhau. Nghe những lời động viên của em, chị thật sự cảm thấy rất xúc động. Những “chiến sĩ” chỉ vừa qua 3 ngày, thế nhưng lại hòa đồng nhanh và rất biết chia sẻ, và vì vậy tiểu đội mình đều đã vượt qua tất cả các trạm rồi.
Chiều 16h30 tất cả chiến sĩ được học bài dân vũ mới, đó là bài “Té nước” của Thái Lan, sau đó tất cả chúng ta cùng nhau tham gia 1 trong những lễ hội vui nhất của HKQĐ là lễ hội Té nước, đây là cơ hội duy nhất các nhóc em trai, em gái của chị được quậy phá, tạt nước các anh chị điều phối viên mà các anh chị không thể chống cự hay phạt mấy nhóc…hu hu hu..Lễ hội Té nước còn thật ý nghĩa khi các em cùng nhau tham gia phần lễ theo sự hướng dẫn của thầy Thiên Trung, cùng nhau cầu chúc cho gia đình chúng ta thật hạnh phúc, thật nhiều sức khỏe.
Tối nay, các em đã có những giây phút “lặng” để sống chậm lại, để chiêm nghiệm hơn về món quà quý giá nhất trong cuộc sống- là ba mẹ- trong “Đêm Sự Thật”! Những câu chuyện vô cùng ý nghĩa của thầy Hổ đã mang đến cho chúng ta biết bao xúc cảm, những cái thút thít ngẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Đó là giọt nước mắt hối hận- hối hận vì mình đã quá vô tâm với tình cảm mà ba mẹ đã dành cho mình, giọt nước mắt xót thương cho tấm lòng hiếu thảo của những người con trong các câu chuyện, và trong đó, có cả những giọt nước mắt hạnh phúc. Hạnh phúc vì đã có thể hiểu được tình yêu thương vô bờ bến của ba của mẹ, hạnh phúc vì đã cảm nhận được cái ý nghĩa lớn lao của hai tiếng “Gia đình”mà bấy lâu nay mình vô tâm không nhận ra.
Các em của chị…Hôm nay là một ngày mệt mỏi nhưng chị lại rất tự hào vì chị biết rằng các em đã rất cố gắng, đã có những phút giây sống thật, dám dũng cảm đối mặt với những lỗi lầm của chính mình trong quá khứ. Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt cùng những tiếng nức nở “Bố mẹ ơi, con xin lỗi, con yêu bố mẹ nhiều lắm”. Các em đã hoàn toàn trở thành một thành viên trong đại gia đình SYC. Nơi của những con người biết sống không chỉ cho mình mà còn cho những người trong gia đình, cho xã hội. Tồi nay, các em sẽ ngủ thật ngon nhé. Chị tin rằng ngày mai- ngày cuối cùng của tiểu đội 1 nhà mình- sẽ thật hoàn hảo,1 ngày sống hết mình với tiểu đội, với nhiệm vụ của một người chiến sĩ. Và có lẽ những giọt nước mắt lại rơi, rơi trong giây phút chia tay, rơi trong vòng tay đồng đội, và chúng ta sẽ có những cái ôm thật chặt để nhớ về nhau, những người đồng đội đáng quý. Hẹn một ngày không xa.. Ngủ thật ngoan các em của chị.
Chị Hồng Thư