Đăng nhập

Thống kê truy cập

Đang truy cập: 11

Học kỳ quân đội
Thứ năm Ngày 19-01-2012

NHẬT KÝ TIỂU ĐỘI 2 - ngày 3 & 4

 

NHẬT KÝ TIỂU ĐỘI 2 - ngày thứ 3 và 4: Buồn - vui..... cũng chỉ còn lại ngày mai thôi...

 

Vậy là đã trải qua 3 ngày huấn luyện rồi. Anh nhận thấy em của anh đã trưởng thành nhiều hơn rồi đó.

Sáng sớm, nghe báo thức của chỉ huy trưởng 5 phút tất cả các tiểu đội tập trung để tập thể dục buổi sáng, ngay lập tức các em của anh Việt đã tập trung, điểm danh quân số đầy  đủ rồi di chuyển thật nhanh xuống địa điểm để tập thể dục đúng thời gian mà chỉ huy trưởng quy định. Các em không còn lim dim ngủ, không tập trung trễ, các em không đùa giỡn trong khi xếp hàng nữa và không nói chuyện trong giờ ăn nữa… Vậy đó mỗi ngày các em lại trưởng thành thêm một chút, một chút thôi cũng đủ để làm cho gia đình của các em và anh vui rồi.


Sáng hôm nay chương trình tiễn thư cho ba mẹ các em, anh vui vì tất cả các em đều viết thư cho ba mẹ và chia sẻ những gì mà mình đã được huấn luyện. Các em thật trang nghiêm để đưa những cánh thư ấy đến tay ba mẹ mình.


Các em đã tự thể hiện mình cho ba mẹ mình thấy qua cuộc hành quân đêm. Khi chỉ huy trưởng thông báo chúng ta phải hành quân trong đêm, hành quân 4km. Anh nghĩ các em sẽ không vượt qua được nhưng các em của anh thật kiên cường. 4km? xa lắm chứ, anh thương các em lắm, nhất là các em nhỏ như Tuấn Kiệt, Mai Phương, rồi đến Cao Tuệ, Minh Khôi, Huy Hoàng…Đi xa vậy mà khi anh hỏi có mệt không thì các em trả lời thật to là “không”.  Rồi khi hành quân về đến đích các em còn hô to 1…2…1…2 làm cho anh thật tự hào về các em.


Khi gặp ba mẹ của các em, anh thấy các em thật vui. Có lẽ 3 ngày không gặp ba mẹ, 3 ngày không được ngủ với ba mẹ nên các em chọt bừng sáng khi gặp ba mẹ. Ba mẹ của các em cũng vậy nên có nhũng cáo ôm, xoa đầu đầy trìu mến. Một số bạn thì vì một lý do nào đó mà ba mẹ không đến được như Hân Châu…nhưng các em vẫn nghị lực cố kiềm nhưng giọt nước mắt vì buồn. Ôi sao mà thương đến thế.


Như vậy là hết ngày huấn luyên thứ 3, rồi thứ 4. Các em trưởng thành hơn 1 chút, đã biết chia cho nhau những niềm vui, nỗi buồn, xếp hàng nhanh hơn…Thi tiểu đội anh hùng hôm nay mình xếp hạng nhất, vui thật là vui, đêm qua, các em của anh cũng đã 1 đêm tĩnh lặng với những câu chuyện về gia đình tràn ngập tình yêu thương mà thầy Hổ dẫn dắt. Nhìn các em khóc, hối hận vì những gì mình đã gây ra buồn phiền cho bố mẹ, anh cũng khóc mà lòng vui lắm, vui vì thấy các em đã nhận ra những sai lần mình phạm phải, vui vì thấy các em biết nghĩ suy hơn cho bố mẹ, gia đình mình…. 1 đêm thật nhiều ý nghĩa phải không các em?


Đêm nay các em ngủ ngon hơn các đêm khác. Anh thì bồn chồn khó ngủ. Chỉ còn 2 ngày nữa, anh em chúng mình đã chia tay rồi, nghĩ đến ngày đó, anh lại trăn trở mãi….


Anh Quốc Việt

 

 

Chưa có bình luận nào

Đăng bình luận


Đăng nhập để đăng bình luận, hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí